CHÂN TRỜI TÍM

CHÂN TRỜI TÍM

Diễn ĐÀN Thơ Văn
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Thành viênThành viên  Tìm kiếmTìm kiếm  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» Năm Gà Nói Chuyện Cà Kê
by sơn trà Tue Jan 31, 2017 4:32 am

» CHÚC TẾT ĐINH DẬU - Ban Diều Hành CTT
by Song an Châu Mon Jan 23, 2017 8:13 am

» Tin mới
by chinh nguyen Tue Jan 10, 2017 4:31 pm

» BếnMong(NCali)/MộngẢo(ChNg)
by chinh nguyen Sun Jan 08, 2017 10:29 pm

» THƠ NÓI LÁI CỦA ĐẠI GIA
by sơn trà Thu Jan 05, 2017 7:40 am

» MONG NGƯỜI VÁ LẠI TÌNH TÔI - Song An Châu
by Song an Châu Tue Jan 03, 2017 5:39 pm

» GỌI THẦM - Tùy bút Song An Châu
by Song an Châu Mon Dec 26, 2016 7:23 am

» Hai Đêm Giáng-sinh
by chinh nguyen Tue Dec 20, 2016 5:47 pm

» Nhà thơ đứng chợ
by chinh nguyen Sat Dec 10, 2016 4:31 pm

» XIN TẠ ƠN(2016)
by chinh nguyen Tue Nov 22, 2016 5:05 am

» Mùa Thu bất tận/ChNg
by chinh nguyen Mon Nov 07, 2016 10:55 pm

» Tình Thu Trao Đi/ChNg
by chinh nguyen Fri Nov 04, 2016 7:27 am

» TÌNH HỌC TRÒ
by Lêkhoacử Fri Oct 28, 2016 10:33 pm

» Đời như chiếc lá thu phai
by Lêkhoacử Mon Oct 24, 2016 7:58 pm

» VỀ HƯU - Tùy bút Song An Châu
by Song an Châu Mon Oct 17, 2016 3:06 am

» ĐÀN CHIM XA XỨ - Song An Châu
by Song an Châu Wed Oct 12, 2016 7:31 pm

» Trang Tranh Thơ Trà My
by Trà My Wed Oct 12, 2016 12:48 pm

» THU VỀ TÔI LẠI NHỚ NGƯỜI - Song An Châu
by Song an Châu Wed Oct 12, 2016 4:55 am

» Đoản Khúc Mùa Thu
by chinh nguyen Wed Oct 12, 2016 3:28 am

» TÔI VỀ THĂM LẠI PHỐ XƯA
by chinh nguyen Fri Sep 30, 2016 7:29 pm

» CẦU LỆ SƠN - Trần Đức Lai
by Song an Châu Mon Sep 26, 2016 11:23 pm

» VÒNG TAY EM - Thơ Song An Châu
by Song an Châu Sat Sep 24, 2016 7:17 am

» TÌNH THU - Thơ Song An Châu
by Song an Châu Fri Sep 23, 2016 7:38 am

» EM NHƯ NGỌN GIÓ VÔ TÌNH - Thơ tranh Song An Châu
by Admin Fri Sep 16, 2016 10:34 pm

» TÌM ÁNH SAO XƯA
by Song an Châu Sun Sep 04, 2016 2:15 am

February 2018
MonTueWedThuFriSatSun
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728    
CalendarCalendar
Tân Mão
MỜI KHÁCH
THỜI GIAN LÀ ....!


Top posters
Song an Châu (665)
 
Lêkhoacử (624)
 
chinh nguyen (241)
 
sơn trà (221)
 
Admin (192)
 
Trà My (171)
 
Hoàng Dũng (164)
 
Lida (121)
 
PCnet (87)
 
TRẦN ĐỨC LAI (83)
 

Share | 
 

 TÍM MÃI MỘT MÀU HOA

Go down 
Tác giảThông điệp
Nhật Bình Nguyễn Như Bình

avatar

Tổng số bài gửi : 14
Join date : 08/05/2011
Đến từ : Tp. HCM

Bài gửiTiêu đề: TÍM MÃI MỘT MÀU HOA   Fri Feb 24, 2012 12:42 pm

TÍM MÃI MỘT MÀU HOA…
Sài Gòn, Kỷ niệm ngày mất của thi sĩ Hữu Loan, 03/2009

Ông ra đi thanh nhàn, nhẹ nhõm và mãn nguyện như vừa chở xong một chuyến xe đá giữa bà con xóm giềng. Những người như ông không bao giờ coi cái chết là trút xong một món nợ đời, mà chính là bước sang một thế giới khác sinh sinh, hóa hóa vô thường. Thế hệ đời sau nhớ mãi một nhà thơ chiến sĩ, nhớ mãi thi nhân chở đá xây đời… (Nhà thơ Hữu Thỉnh – Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam – Điếu văn tiễn biệt nhà thơ Hữu Loan).

Trong một chiều đổ nắng tháng ba, cái nắng oi ả đậm hơi ẩm ngai ngái của mùi đất sau cơn mưa chuyển mùa tôi hay tin tác giả bài thơ Màu tím hoa sim ra đi trong muôn vàn nỗi đau, nhung nhớ của bao thế hệ. Ông về với mẹ đất, về với cõi vĩnh hằng khép những ngày dài đằng đẵng đến cả 50 năm nhọc nhằn thể xác lẫn tinh thần, để lại những khắc khoải tâm hồn dằng dặc theo suốt cuộc đời mình bấy lâu nay tại nhà riêng vào lúc 19 giờ ngày 18.3.2009 (thôn Vân Hoàn, xã Nga Lĩnh, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa), hưởng thọ 95 tuổi, sau hơn một năm đau ốm, ông ra đi thanh thản trong một không gian “màu tím” rất riêng của mình - “tím chiều hoang biền biệt". Có cái gì đó buồn, buồn xao xác, lay lắt từng mảnh hồn…

Nguyễn Duy từng viết về thi sĩ Hữu Loan – nhà thơ lão thành lận đận một thời, đau thương triền miên trong lửa khói và đau kiếp đời nhân thế của buổi thanh nhàn, bình yên:

Ngang tàng... ngang trái... nghênh ngang
Hồn sim tím một chiều hoang bên đời
Người thơ bận việc làm người
Một mai thánh hóa lên trời làm sao


Tôi biết đến ông, trước là qua bài thơ Đèo cả, sau nữa là qua những giai điệu đau thương, hờn tủi của một kiếp người cũng như bao kiếp thương đau khác của bài hát Những đồi hoa sim (Dzũng Chinh) phổ từ bài thơ Màu tím hoa sim. Phải nói rằng Màu tím hoa sim đã đi vào lòng bao nhiêu thế hệ yêu thơ và để lại trong tâm hồn mỗi ai đọc – cảm nó một nỗi đau, một mất mát. Cũng chính vì lẽ đó mà bao trùm lên toàn bộ bài thơ là cái bi: Bi thương – bi hài – bi kịch.

Hữu Loan sinh năm 1914, trong một gia đinh tá điền. Không được đến trường, chỉ học bữa được bữa không tại nhà do người cha dạy dỗ. Bù lại, ông có tư chất rất thông minh. Sau những vất vả, khó khăn trong quá trình tự học, năm 1941 chàng thanh niên nghèo xứ Thanh nhưng học giỏi Nguyễn Hữu Loan thi đỗ tú tài, cùng đỗ với ông còn có Nguyễn Đình Thi, Hồ Trọng Gin, Trịnh Văn Xuân, Đỗ Thiện… Vì mến sự hiếu học của cậu tú Loan nên bà Đái Thị Ngọc Chất – vợ của ông thanh tra canh nông Đông Dương Lê Đỗ Kỳ đã bàn cùng chồng mời Hữu Loan làm gia sư cho các con của mình: Lê Đỗ Khôi, Lê Đỗ Nguyên (sau này là trung tướng Phạm Hồng Cư) và Lê Đỗ An. Chính từ chuyện làm gia sư trong gia đình này mà sau này kết thành mối lương duyên giữa Hữu Loan và cô em gái Lê Đỗ Thị Ninh của 3 người anh trai này. Họ kết hôn ngày mùng 6 tháng hai (âm lịch) năm 1948, khi đó Hữu Loan 33 tuổi còn nàng mới 16.

Có lắng nghe những lời tâm sự của tác giả ta mới biết, mới hiểu hết cái niềm vui, mối tình lãng mạng một thời và nỗi đau đến xé lòng của chính nhà thơ. Chúng ta một lần nữa – sẽ trầm mình trở về với cuộc tình Hữu Loan:

“Lần đầu tiên tôi tới nhà, bà Chất phải gọi mãi cô bé Ninh mới chịu ra khoanh tay chào thầy, miệng nói lí nhí: Con chào thầy ạ ! Chào xong cô bé bất ngờ mở to mắt nhìn thẳng vào tôi. Đôi mắt to, đen láy, tròn xoe như có ánh chớp ấy đã in sâu vào tâm trí tôi, theo tôi suốt cả cuộc đời. Thế là từ hôm ấy, tôi dạy em đọc, viết. Em là một cô bé thông minh, ít nói và mỗi lần mở miệng là giống y như một bà cụ. Có lần tôi kể chuyện này cho hai người anh của em nghe. Không ngờ câu đùa ấy đến tai em. Thế là em dỗi ! Suốt một tuần liền, em nằm lì ở buồng trong, không chịu học hành. Trước đó, hằng ngày em vẫn chăm sóc tôi một cách rất thầm kín. Lúc thì đặt vào góc mâm chỗ tôi ngồi ăn một vài quả ớt đỏ au em vừa hái ở vườn, lúc thì quả chanh mọng nước… Những buổi trưa hè, khi tôi ngủ trưa, em lén lấy chiếc áo sơ mi trắng của tôi treo ở góc nhà đem ra giếng giặt.

Một hôm, em nằng nặc đòi tôi đưa em lên khu rừng thông. Tôi sợ em lại dỗi nên đành liều xin với ông bà Tổng Thanh tra cho đưa em lên núi chơi. Xe kéo chạy chừng một giờ mới tới được chân đồi. Em leo đồi nhanh như một con sóc. Tôi đuổi theo em đến đứt cả hơi. Lên tới đỉnh đồi, em ngồi xuống và bảo tôi: Thầy ngồi xuống đi !. Tôi ngồi xuống bên em. Chúng tôi cứ ngồi thế và chẳng nói gì. Bất chợt em nhìn tôi, rồi ngước mắt nhìn ra tít tận chân trời. Không hiểu lúc đó em nghĩ gì. Bỗng em hỏi tôi: Thầy có thích ăn sim không ? Tôi nhìn xuống sườn đồi: tím ngắt một màu sim. Em đứng lên và đi xuống sườn đồi. Tôi mệt quá và nằm thiếp đi trên thảm cỏ. Khi tỉnh dậy, tôi thấy em đang ngồi bên tôi với chiếc nón đầy ắp sim. Những quả sim đen nhánh, chín mọng. Thầy ăn đi ! Tôi cầm quả sim từ tay em đưa lên miệng. Ngọt quá ! – Tôi trầm trồ. Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân. Quả sim đối với tôi chẳng lạ lẫm gì nhưng thú thật chưa bao giờ tôi được ăn những quả sim ngọt đến thế. Cứ thế, chúng tôi ăn hết quả này tới quả khác. Tôi ngước nhìn em, em cười. Hai hàm răng em đỏ tím, đôi môi, hai bên má tím đỏ một màu… sim. Tôi cười phá lên, em cũng cười …

Cuối mùa đông năm ấy, tôi lên đường đi kháng chiến. Hôm tiễn tôi, em cứ theo ra mãi tận đầu làng và lặng lẽ đứng nhìn theo. Tôi đi… Lên đến bờ đê, nhìn xuống đầu làng, em vẫn đứng đó nhỏ bé và mong manh. Em giơ bàn tay nhỏ xíu như chiếc lá sim vẫy tôi. Tôi đi… Tôi quay đầu nhìn lại… Tôi lại đi và nhìn lại cho tới khi không còn thấy em nữa.

Những năm tháng ở chiến khu, thỉnh thoảng tôi có nhận được tin tức từ quê lên, tôi biết em vẫn khỏe và đã khôn lớn. Tám năm sau, tôi trở lại nhà… Về Nông Cống tìm em. Hôm gặp em ở đầu làng, tôi hỏi em, hỏi rất nhiều nhưng em không nói, chỉ bẽn lẽn lắc hoặc gật đầu. Em giờ đây không còn là cô học trò Ninh bướng bỉnh nữa rồi. Em đã 16 tuổi, đã là một cô gái xinh đẹp. Một tuần sau đó, chúng tôi kết hôn. Đám cưới thật đơn sơ:

Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh
bết bụi đất hành quân
nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo ?


Khỏi phải nói chúng tôi hạnh phúc như thế nào. Hai tuần phép của tôi trôi đi nhanh quá. Hôm tiễn tôi lên đường, em vẫn đứng ở đầu làng, nơi tám năm về trước em đã đứng. Chỉ có điều giờ đây em không còn là cô bé Ninh nữa mà đã là người bạn đời yêu quý của tôi. Tôi đi, tôi lại quay đầu nhìn lại… Nếu như tám năm về trước tôi đi, tôi nhìn lại và chỉ cảm thấy một nỗi buồn man mác thì lần này tôi thực sự đau buồn. Đôi chân tôi như quỵ xuống… Em cũng như quỵ xuống…

Ba tháng sau, tôi nhận được tin dữ: Vợ tôi qua đời. Em chết thật thảm thương ! Hôm đó là ngày 29/5 âm lịch năm 1948. Em đưa quần áo ra giặt ở sông Chuông (thuộc ấp Thị Long, Nông Cống). Đang giặt em trượt chân. Con nước lớn đã cuốn em vào lòng nó, cướp đi của tôi người bạn đời tri kỷ, để lại cho tôi nỗi đau không gì có thể bù đắp nổi. Nỗi đau ấy, hơn 60 năm qua, vẫn nằm sau thẳm trong trái tim tôi…

Nỗi đau ấy tôi phải giấu kín trong lòng. Tôi như một cái xác không hồn. Dường như nỗi đau càng bị kìm nén thì càng dữ dội hơn. May sao sau đó có đợt chỉnh huấn. Cấp trên bảo ai có tâm tư gì thì cứ nói ra, nói cho hết. Chỉ chờ có thế, cơn đau trong tôi được dịp bung ra. Chẳng cần phải suy nghĩ gì, những chuyện mộc mạc cứ trao ra:

Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh…
Tôi về
không gặp nàng…?


Chỉ biết rằng: Chiều hành quân qua những đồi hoa sim/Những đồi hoa sim/Những đồi hoa sim dài trong chiều không hết/Màu tím hoa sim tím chiều hoang biền biệt...

Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau/ Chiều hoang tím có chiều hoang biết/Chiều hoang tím, tím thêm màu da diết...

Màu tím hoa sim tím tình tang lệ rớm/Tím tình ơi lệ ứa/Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành/Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn/Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím/Tôi ví vọng về đâu ? Tôi với vọng về đâu ?...”.


Từ đây, sau Màu tím hoa sim nỗi đau riêng về hạnh phúc làm thay đổi tâm tính thi nhân. Chiến binh Hữu Loan hào hoa, phong trần, cưỡi ngựa, đeo gươm ra trận làm thơ hào sảng đổi chỗ cho một Hữu Loan thâm trầm, sâu nặng tình nghĩa con người. Ông đi qua chín năm kháng chiến với mười bài thơ. Và đó cũng là toàn bộ sự nghiệp sáng tác của ông.

Đài BBC News ngày 10.11.2002, trong bài viết Chiến tranh đã tạo nên cảm xúc cho các nhà thơ trên thế giới như thế nào ?, tác giả L.Pollard đã chọn Màu tím hoa sim là một trong ba bài thơ tiêu biểu viết về đề tài chiến tranh. Đó là một bài thơ đầy tâm trạng của người lính Vệ quốc quân hay tin người vợ trẻ vừa mất ở quê nhà.

Có thể nói, ở Việt Nam, Hữu Loan là người phát ngôn bi kịch ấy bằng thơ đầu tiên. Một bài thơ xuất thần được trả giá bằng cái chết đau thương của chính vợ nhà thơ – bà Lê Đỗ Thị Ninh. Và với việc phát ngôn bi kịch này, ngược với cách tuyên truyền tụng ca ngày đó, Hữu Loan đã chính thức là “người đi bộ ngược chiều” trong nhiều năm tháng của lịch sử văn học Việt Nam. Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng giờ đây mỗi lần nhắc đến Màu tím hoa sim, tâm hồn lão thi sĩ Hữu Loan vẫn còn rướm máu. Nỗi đau mất mát cùng với những thăng trầm, dâu bể cuộc đời của Hữu Loan đã để lại cho nền thơ ca Việt Nam một tác phẩm bất hủ...

Mười năm cuối đời ông mới nếm trải được hương vị ngọt ngào của “đứa con tinh thần” khi toà soạn báo Văn nghệ, cơ quan ông công tác gần bốn mươi năm trước đưa đến tận nhà cho ông sổ hưu, với mức lương gần hai trăm ngàn đồng/tháng, khi mà Công ty cổ phần công nghệ Việt Vitek VTB mua bản quyền bài thơ Màu tím hoa sim với giá 100 triệu đồng (ngày 19.12.2004) và rồi chờ thêm vài năm nữa ông được xuất bản tập thơ đầu tiên trong đời, tập Màu tím hoa sim với mười bài thơ ông viết từ thời kháng chiến.

Khi được hỏi ông có “ân hận” gì sau 50 năm ẩn dật nơi thôn dã hay không, Hữu Loan cười, nụ cười độ lượng của ông già ở tuổi 90 đã trải qua bao giông bão, trầm luân của thế sự. Ông bảo: “Nói làm gì những chuyện buồn não đã qua. Đời tôi nó y như cái anh màu tím hoa sim ấy. Nhưng ơn trời – giờ đây tôi có cả một đàn con, cháu... Người đời vẫn nhắc đến Màu tím hoa sim, đến Đèo Cả là Hữu Loan này mãn nguyện lắm rồi. Vả lại, số tôi là cái số mục đồng nên làm sao có thể xa bờ tre, con trâu cho được...”.

Xin tiễn biệt tác giả của một trong những bài thơ tình hay nhất thế kỷ XX bằng nén hương trầm phảng phất bay…


Nhật Bình Nguyễn Như Bình


Được sửa bởi Nhật Bình Nguyễn Như Bình ngày Fri May 11, 2012 3:56 pm; sửa lần 4.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
PCnet
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 87
Join date : 10/12/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: TÍM MÃI MỘT MÀU HOA   Tue Apr 17, 2012 7:44 pm

Nhà thơ Hữu Loan không những sống bằng tập thơ và bài hát "Màu tím hoa sim" của trai thời loạn . Thế hệ của ông ra đi vì nghĩa vụ quê hương , lúc đó lằng ranh Quốc - Cộng chưa rõ nét nên hận thù , ngăn cách vẫn tiềm ẩn đâu đây . Vì vậy cho mải đến sau này khi đất nước chia đôi , miền Nam của thế hệ trẽ An Châu vẫn yêu chuộng và mến mộ " Màu tím hoa sim" mà không phân chia ranh giới vẫn yêu thích thơ Hữu Loan phải không ạ ?

Phải , ông Hữu Loan một nhà thơ nằm trong lòng dân tộc , một con người lãng mạn với mối tình mộc mạch đầy quê hương . Ông đã thật sự hòa đồng trong giòng máu VN . Màu sắc chính trị không làm xóa mờ được văn hóa và nghệ thuật . Đó là một thế giới mà chúng ta dễ chấp nhận và gặp nhau ở một điểm . Vì vậy con người dễ đồng cảm và thân thiện nhau hơn . Chính trị là một con dao chia cắt , làm cho máu đổ , lệ rơi đầy hận thù chảy mải triền miên . Nhưng văn hóa và nghệ thuật là giòng nước mát , dịu hiền của Mẹ VN đưa con người thông cảm , tha thứ và ngồi lại với nhau sau bao nhiêu thế kỷ đau thương , đổ nát .

Phải ...... chỉ có văn hóa và nghệ thuật là thế giới của tình yêu và cuộc sống . Anh Song An Châu nghĩ thế nào ? Và điều gì làm anh vẫn còn canh cánh bên lòng với thế cuộc đang tàng phai trôi dần về quá khứ ? Hiện nay anh đang làm gì và gặt hái được gì ? Anh nhìn Hữu Loan như thế nào ? Và anh có thể làm theo ông ta trong những ngày của cuối cuộc đời với mối tình mộc mạc , giản đơn bên đàn con , cháu đầy nhà . Có khi nào anh trầm tư một mình và ôn cố tri tân . Nhìn lại cuộc đời anh đã đánh mất những gì và còn lại những gì trong cuộc sống đã trôi qua ??????


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
TÍM MÃI MỘT MÀU HOA
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CHÂN TRỜI TÍM :: Thơ :: TÁC GIẢ và TÁC PHẨM-
Chuyển đến